ĐI QUA HOA CÚC

Ngồi xem những cuốn sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mà mình có, tôi một lần nữa dừng lại, bồi hồi, xuyến xao và đôi chút hụt hẫng như cảm giác lần đầu tôi đọc nó,…

Dừng lại nơi khóm hoa cúc vàng đã ươm nở mối tình đầu – đơn phương, ngây dại của Trường dành cho chị Ngà. Và tất nhiên, mối tình đầu đời bao giờ cũng ngầm ẩn chứa sự tan vỡ ấy nay lại còn “ đơn phương ”, mở ra cái khoảnh khắc chia xa của mối quan hệ chưa thể đặt tên:
“Có một người đi qua hoa cúc
Có hai người đi qua hoa cúc
Bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ mình…”
Nói về cuốn Đi qua hoa cúc, tôi sẽ không nhắc lại những “ thú chơi” thời niên thiếu của cậu bé Trường bên anh em thằng Chửng tinh nghịch, quậy phá nhưng lại có sức hấp dẫn phi thường, mà tôi sẽ nói về câu chuyện tình đầy cảm xúc mà anh em chúng giúp Trường dày công vun đắp. 
Tình yêu bao giờ cũng vậy, dù có khơi lên từ tâm hồn của trẻ thơ hay một tâm hồn nào đó đã trải qua nhiều đổ vỡ, vẫn luôn đẹp và quyến rũ đến lạ thường. Hè về, chị Ngà cũng về với ngôi làng nhỏ bên chân cầu Cẩm Lễ, và từ đó trái tim nhỏ ngây thơ đã bắt đầu biết tương tư, nhung nhớ. 
Có phải không khi nói tình yêu luôn gắn liền với hai chữ “ định mệnh”? Trước sân nhà năm ấy vẫn rực rỡ với giàn hoa giấy, với bờ mương có ao cá nhỏ từng đàn li ti, với hàng me mà “bốn mùa mười hai tháng” thằng Trường vẫn mải mê đu đưa,… nhưng nó chỉ say mê khóm cúc. Mà hoa cúc lại có nhiều màu, nhưng trái tim nó chỉ yêu cái màu vàng hoa cúc- thứ màu giòn tan như nắng hè gay gắt chiếu xuống một nỗi si mê bồi hồi, tha thiết. Thế rồi, tâm hồn nó trở nên mơ mộng, hay nghĩ ngợi vẩn vơ về tương lai hạnh phúc, về sự gắn bó lâu dài với người ta, với ngôi làng nhỏ,…
Lòng nó vẫn luôn muốn ươm lên trong tim một nhành hoa dại, nhưng hoa vàng rồi cũng sẽ phai như nắng trời sẽ phải lụi tắt. Nó không thể gieo lên một vườn hoa đẹp khi hoa chỉ muốn nở trong một mảnh đất khác, dẫu cho mảnh đất đó có khô cằn, chối bỏ! Biết là vậy, nhưng tình đã trao có ai lấy lại bao giờ?
Mùa hạ năm ấy đi qua còn vương lại bên hiên nhà màu vàng hoa cúc. Mối tình đầu tuổi mười sáu cũng từ đó mà trở thành dấu vết tuổi thơ. “Đóa cúc chấp nhận từ bỏ khoảng sân nhà êm dịu, từ bỏ đôi bàn vun tưới để mặc cho nắng trời thiêu rụi. Giống như nàng mặc tình tôi để người ta phụ bạc…”.
Dấu chấm của trang truyện là cảm xúc xót thương, bâng khuâng, nuối tiếc đeo đuổi đến mãi sau này mà Trường dành cho mối tình đơn phương, dành cho chị Ngà trước cuộc đời không mấy bằng phẳng và êm dịu. Đọc truyện, ta cũng dễ dàng đồng điệu, soi chiếu và bắt gặp bản thân phiêu dạt đâu đó trong dòng cảm xúc của nhân vật: ngây ngô, hồn nhiên, trẻ con là vậy nhưng cũng rất nồng nàn, mãnh liệt trong tình yêu! 
– Nguyễn Thị Huệ Hiền -#đi_qua_hoa_cúc #nguyễn_nhật_ánh #review#nxbtre
✅ Thông tin chương trình review “SÁCH TRẺ & TÔI”: https://bit.ly/2J1VNcJ

Tham khảo: https://reviewsachhay.com/diem-tin/di-qua-hoa-cuc-33687.html

Bài viết trên blog Review Sách Hay được tổng hợp được nhiều nguồn.
Vui lòng liên hệ nếu như bạn muốn gửi bài cộng tác với chúng tôi hoặc không muốn bài viết của bạn xuất hiện trên blog này.

Viết một bình luận