Review Sách Hay: Amrita

Bài review cuốn sách Review Sách Hay: Amrita được Tổng hợp bởi blog ReviewSachHay.com. Hy vọng sẽ có ích cho bạn trong việc lựa chọn những cuốn sách phù hợp với mình.

Sakumi, nhân vật chính của Amrita trong bối cảnh bị mất một phần trí nhớ, song ý thức được sự thiếu hụt ấy, cô nhất định không để mất cái tôi của mình. Và khi tìm lại được trí nhớ, suy nghĩ của cô là “Sớm mai ra, tôi vẫn muốn mình sẽ thức giấc ở đâu đó”. Những lời này là minh chứng hùng hồn cho sự khẳng định tuyệt đối, giống như tính hứng sáng của hoa hướng dương, mà tác phẩm của Banana Yoshimoto cũng như những chiếc Jet-coaster đều thể hiện, tức là điểm xuất phát cũng là điểm kết thúc.

5 đánh giá cho Amrita

  1. Tran Ngoc Duyen Tháng Hai 14, 2019

    Dù rất thích các tác phẩm của Banana Yoshimoto nhưng phải nói thật rằng Amrita không gợi cho mình chút cảm hứng nào, nếu không muốn nói là càng đọc càng nhàm. Tình tiết bắt đầu lặp đi lặp lại theo motif quen thuộc ở nửa về sau, những con người mới cứ xuất hiện đem kể tuốt tuồn tuột cho nv chính chuyện đời họ mà chẳng đọng lại tí gì. Mình cảm thấy Banana viết cuốn này vội và tham quá, lại thiếu sự gọt giũa nhất định nên khó có thể gọi là “sự trưởng thành” trong phong cách viết của bà được. Nhận xét so sánh câu chuyện này giống cuộc hành trình của chiếc Jet-coaster khá đúng, vì mạch truyện cứ lao đi vun vút và tình tiết thì bồng bềnh kiểu nửa thực nửa hư. Amrita sẽ rất hợp với những ai thích nhịp điệu nhanh, chỉ mỗi tội mình không nằm trong số đó.

  2. Thùy Khanh Tháng Hai 14, 2019

    Amrita nghĩa là Nước thánh. Như một nhân vật trong truyện đã nói, cuộc đời giống như là những dòng nước chảy mãi không ngừng. Cuốn sách này đã gói gọn mọi hỉ nộ ái ố của cuộc đời: những mất mát, những tình yêu, những niềm vui và nỗi buồn hết sức chân thực, để nhấn mạnh một điều: đời tuy có xô bồ hay biến động, dẫu vui mừng hay mất mát, tất cả đều như một dòng nước lành đẩy ta đi, ta vẫn phải sống, vẫn phải đặt niềm tin vào cuộc đời và lạc quan trước ngày mai. Tác phẩm hay của Banana Yoshimoto, khuyên đọc.

  3. Uyên Thư Tháng Hai 14, 2019

    “Amrita” có lẽ là tác phẩm tôi thích nhất của Banana Yoshimoto. Truyện phảng phất một tinh thần Nhật nhẹ nhàng, chậm rãi, một bầu không khí Nhật rất đỗi bình yên trong lành. Ở đó, cho dù là một cô gái chẳng may ngã cầu thang mất đi trí nhớ, quá khứ đã trải qua nhiều mất mát, thì cô ấy cũng sẽ chầm chậm đi qua cuộc đời để tìm lại bản thân mình, không hề nặng nề hay oán thán. Cuối truyện có một câu làm tôi tâm đắc nhất: “Và dù có chuyện gì xảy ra, cuộc sống của tôi vẫn không có gì thay đổi và trôi đi mãi, không ngừng”. Có lẽ câu văn này đã thể hiện tinh thần của toàn bộ câu chuyện, cái chất lạc quan mà Banana muốn truyền cho tất cả chúng ta. Bóng tối rồi sẽ đến ánh sáng, cuộc đời sẽ luân phiên như thế, con người cũng chẳng cần muộn phiền mà chỉ nhẹ nhàng đi qua nỗi đau.

  4. Huỳnh Kiến Thành Tháng Hai 14, 2019

    Màu xanh tượng trưng cho nhiều cung bậc trạng thái, cảm xúc nào là mơ mộng, hi vọng rồi đến những giấc mơ cho tới những nỗi buồn.Những câu chuyện của Banana lúc nào cũng nói đến sự ấm áp, tình người và rồi cho dù đến tình huống thế nào đi nữa cô luôn hướng tới những mặt tích cực, tốt đẹp. Cuốn này cũng vậy.Tuy nhiên, cách viết của cô trong cuốn này thật sự rất dài lê thê, lôi thôi đọc rất oải. Từng nhân vật phụ ào ạt xuất hiện như một mê cung, thậm chí vì đông quá, cô phải giả vờ lơ đi một vài người trong số họ. Mình tự hỏi, liệu có phải cô đang cố tình viết như thế, để cho độc giả thực sự rơi vào trạng thái mất trí nhớ chăng?Và rồi, rơi vào một rừng lan man đó, cho đến những chương cuối, mình thực sự tìm lại được trí nhớ, cho dù sao những triết lí của Banana lúc nào cũng ý nghĩa, để lại nhiều suy ngẫm.Đọc đến chương cuối “This Used To Be My Playground”, mình chợt nhận ra, liệu cô có đặt tên chương này dựa vào những câu hát của Madonna trong bài hát cùng tên này không? Đọc xong chương này, gấp sách lại, ngước mặt nhìn lên khoảng không, một màu xanh của nỗi buồn vây quanh, tự hỏi “Tại sao lại phải có chia ly? Chúng ta không thể sống như thế mãi được sao?Cảm xúc mình bị phá hủy hoàn toàn cho đến khi đọc tiếp chương kết “bonus. Đáng lẽ ra cô Banana không cần phải viết thêm chương đó.

  5. Cindy Tháng Hai 14, 2019

    So với những cuốn sách nổi tiếng khác như Kitchen hay Hồ, thì Amrita là một sự thất vọng đối với tôi. Câu chuyện vẫn kể về hình mẫu một cô gái bị tổn thương về mặt tình cảm với các diễn biến dài dòng, rối rắm và không có gì nổi bật. Các nhân vật chính (vì tôi thấy gần như là chả có nhân vật nào phụ) đều có khả năng đặc biệt, như là thôi miên, thần giao cách cảm, khả năng nhìn thấy ma,… góp phần mang lại yếu tố tâm linh và huyền ảo cho chuyện.
    Theo lời thú nhận của Yoshimoto, thì cuốn sách này thực sự rất “đơn giản”, và quá dài.

Tham khảo: https://vnwriter.net/book/amrita

 

 

————————–

Bài viết trên blog Review Sách Hay được tổng hợp được nhiều nguồn.
Vui lòng liên hệ nếu như bạn muốn gửi bài cộng tác với chúng tôi hoặc không muốn bài viết của bạn xuất hiện trên blog này.

Viết một bình luận