Review Sách Hay: Cho Trận Gió Kinh Thiên

Bài review cuốn sách Review Sách Hay: Cho Trận Gió Kinh Thiên được Tổng hợp bởi blog ReviewSachHay.com. Hy vọng sẽ có ích cho bạn trong việc lựa chọn những cuốn sách phù hợp với mình.

Sức hấp dẫn của Nguyễn Thị Thụy Vũ chính là câu chuyện gia đình, những cuộc hôn nhân éo le, gãy đổ do ràng buộc nghiêm ngặt của quan niệm cũ kỹ và những đổi thay bên ngoài của thời cuộc. Các tình tiết ấy, dù có lúc gay cấn, nhiều sắc màu hỉ, nộ, ái, ố nhưng trong bút pháp miêu tả, tạo nên các tình huống, các tuyến nhân vật – Nguyễn Thị Thụy Vũ vẫn giữ lại sự trong sáng, chuẩn mực, nhất là ở các nhân vật nữ dù họ có ý thức vượt ra ngoài.

1 đánh giá cho Cho Trận Gió Kinh Thiên

  1. Tranthi Nhung Tháng Hai 27, 2019

    Tiểu thuyết, dù là của bất cứ nhà văn nào thuộc về đất nước nào, cũng chính là những trang chữ được ghi chép cẩn thận và phản ánh một sự trung thực, khách quan, chi tiết một phần cuộc đời của một thế hệ đã sống. Tuy rằng tiểu thuyết luôn được xem là “con chữ” được viết bởi sự tưởng tượng, nhưng tôi nghĩ rằng đó chỉ cách nói giúp “bảo vệ” tác giả . Bởi lời nói thật, con chữ thật có khả năng xé toạc trái tim của bất cứ người thân nào. Bởi sự thật dù con người ở hiện tại hay song cách đây hơn 100 năm thì chẳng có ai muốn nhìn thẳng vào sự tàn khốc, khổ đau, đơn độc…của kiếp người.

    Và nhà văn Nguyễn Thị Thuỵ Vũ đã trình bày trong trang đầu của quyển Khung Rêu” Tiểu thuyết là tưởng tượng, ai cũng viết vậy, nhưng có tưởng tượng nào không bắt nguồn từ một phần sự thật? Sở dĩ tôi trình bày như vậy, là để xin những người thân thích của tôi, nếu có tình cờ nào đọc quyển truyện này, hãy rộng long tha thứ cho tôi”.

    Buông cả hai quyển sách của bà, đọc trọn vẹn chúng với tất cả sự tò mò về một góc cuộc sống của những nhân vật từng sống ( tôi nghĩ vậy) ngày xưa, tôi tin 100% bà đã viết rất chân thật và không cố tình tô vẽ tưởng tượng gì thêm.

    Tôi thích cách viết của nhà văn Thuỵ Vũ. Bà như là một người kể chuyện chậm rãi, không cố tình làm khó cho người đọc bởi câu chữ trúc trắc hay bóng bẩy , không tô hồng tô đỏ một nhân vật theo kiểu phải có nhân vật tốt, không dìm một nhân vật nào xuống tân bùn đen để độc giả nhận ra đó là kẻ tiểu nhân, xấu xa cần phải chết đau chết đớn hay chỉ ước gì tác giả cho ả hoặc gã bất hạnh tật nguyền.

    Trong cả hai truyện dài này của bà, có rất nhiều tuyến nhân vật, tôi có cảm giác ai cũng là nhân vật chính. Vì mỗi cuộc đời con người đều chính là một câu chuyện “ tiểu thuyết”. Không ai tốt, chẳng ai xấu, vì xấu tốt bất hạnh, may mắn …trong mỗi cuộc đời ở mỗi giai đoạn mỗi chúng ta … đều nếm trãi đắng cay ngọt bùi, yêu thương oán ghét. Thế nên, hãy luôn yêu người mà sống, lâu rồi đời mình cũng qua.

Tham khảo: https://vnwriter.net/book/cho-tran-gio-kinh-thien

 

 

————————–

Bài viết trên blog Review Sách Hay được tổng hợp được nhiều nguồn.
Vui lòng liên hệ nếu như bạn muốn gửi bài cộng tác với chúng tôi hoặc không muốn bài viết của bạn xuất hiện trên blog này.

Viết một bình luận