Review Sách Hay: Mùi Hương

Bài review cuốn sách Review Sách Hay: Mùi Hương được Tổng hợp bởi blog ReviewSachHay.com. Hy vọng sẽ có ích cho bạn trong việc lựa chọn những cuốn sách phù hợp với mình.

“Maitre Grimal sai tôi đem tới bộ da lừa”, cái hình dạng nọ đáp, bước lại gần và chìa cho Baldini cái cánh tay co lại, trên có vắt mấy tấm da chồng lên nhau. Trong ánh nến Baldini nhận ra khuôn mặt một thằng nhỏ với đôi mắt sợ hãi, láo liên. Nó đứng lom khom như thể nép mình sau cánh tay, giống như một đứa đang chờ bị đánh. Nó chính là Grenouille.

5 đánh giá cho Mùi Hương

  1. Nguyễn Hồng Yến Tháng Hai 25, 2019

    Nói thật, khi đọc xong quyển mùi huong thì mình thất vọng một tí vì trang đầu của sách có un “Chuyện về một kẻ giết người”. Nhưng thật ra mà nói, cuốn sách này không viết về một tên sát nhân mà chỉ viết về một con người sống vì những mùi hương, sống chỉ để tìm ra nét đẹp thuần tuý nhất mà con người khó có thể hình dung được. Khi đọc quyển sách này, người đọc có thể cảm nhận được những mùi hương tinh tế nhất, nắm bắt được những dải lụa thơm ngát trong cuộc sống mà thường bị mọi người bỏ vào quên lãng. Nhìn chung, sách khá hay, dịch tốt, bìa hơi chói một tí nhưng nhìn ổn, 4 sao

  2. Ryu Rolan Tháng Hai 25, 2019

    Tôi biết đến “Mùi hương” từ một bài giới thiệu trên báo, bẵng một thời gian, cuối cùng cũng mua được cuốn sách này, và thật sự không phụ lòng mong đợi.
    Ấn tượng đầu tiên chính là sự hiểu biết của tác giả về mùi hương, về những cốt lõi tạo nên sự quyến rũ diệu kỳ ấy. Grenouille được khắc họa như một con quỷ, ban đầu có chút gì đó đáng thương, gã đáng thương vì không có mùi nên không được coi là người, gã đáng thương vì những khát khao tìm kiếm mùi hương tuyệt vời nhất trên thế gian này. Gã đã thành công, bằng cách giết những cô gái trẻ. Cùng với Grenouille, những con người trong cái hiện thực xã hội Pháp thời ấy cũng được tôn lên, tôn lên bằng những xấu xa nhơ nhớp đầy mùi hôi thối, và cả những ý nghĩ bẩn thỉu đến kinh tởm. Phải chăng vì chính con người đã mục ruỗng từ trong bản chất nên cơ thể mới có thứ mùi kinh khủng đến vậy?
    Một câu chuyện hay và đáng đọc, thật sự.

  3. Lê Thảo Minh Tháng Hai 25, 2019

    Sinh ra đến mùi hương của riêng mình cũng không có, gã đi tìm mùi hương cho riêng mình. Liệu đó có phải là hành trình đi tìm bản ngã của chúng ta? Cũng có thể hành trình đó là hành trình đi đến với nghệ thuật tuyệt đích. Ở nơi đó, chỉ có khát khao đạt đến cái tuyệt đích là tôn chỉ duy nhất, những thứ như giá trị đạo đức, pháp luật liệu có tồn tại trong thế giới đó?
    Văn phong của Patrick Suskind tinh tế như những giọt nước hoa Pháp. Nếu những giọt mùi hương được bóc tách thành từng sợi qua chiếc mũi thần kì của “gã” thì bản chất của con người được tác giả bóc trần qua những đoạn miêu tả kĩ lưỡng, tinh tế. Qua tác phẩm , tác giả cũng cho ta thấy một góc nhìn khác về kinh đô thời trang, mùi hương và ánh sáng Paris và những con người sống dưới thời đại ánh sáng đó, có thật sự giống với vẻ bề ngoài mà ta thường thấy.

  4. Anh Tuan Tháng Hai 25, 2019

    Mình đến với cuốn sách này do xem phim chuyển thể. Tò mò nên muốn thử xem có bản tiểu thuyết hay không. Nội dung câu chuyện mô tả về hành trình của một thiên tài khát khao khẳng định tài năng cuả mình trong lĩnh vực điều chế hương nước hoa. Jean-Baptiste Grenouille, một kẻ sinh ra đã bị số phận đối xử bất công và tàn nhẫn, nhưng trong cái nghiệt ngã đó, hắn đã thể hiện một sức sống bền bỉ đến kinh ngạc không khác gì một “con vi khuẩn cứng đầu”. Với khát khao điều chế ra một mùi hương còn lưu mãi với thời gian, hắn đã tìm cách lưu lại mùi hương của con người bằng cách giết hại các trinh nữ để lấy tinh dầu từ cơ thể của họ nhằm điều chế nước hoa. Và hành trình của một thiên tài lạc lối bắt đầu. Tác giả không đưa ra bất cứ phán xét nào về Jean-Baptiste Grenouille-Kẻ sát nhân, nhưng khi câu chuyện kết thúc, nó lại cho ta cái ngậm ngùi về một Thiên tài, nhưng lại là Thiên tài lạc lối.

  5. Trần Thị Thu Yến Tháng Hai 25, 2019

    Thế giới của mùi hương qua ngòi bút đầy tinh tế của tác giả. Trong thế giới của gã sát nhân thiên tài thì vẻ đẹp chính là mùi hương mà chỉ có khướu giác mới cảm nhận được, các giác quan khác của gã chắc cũng chẳng cần thiết đối với gã nữa. Gã cảm nhận vẻ đẹp của phụ nữ bằng mùi của họ trong khi ta cảm nhận bằng mắt. Để rồi thứ mà gã muốn giữ lấy từ họ là hương thơm riêng biệt chứ ko phải 1 tiếp xúc xác thịt như những người đàn ông khác. Gã là thiên thần đội lốt ác quỷ hay ác quỷ đội lốt thiên thần???

Tham khảo: https://vnwriter.net/book/mui-huong

 

 

————————–

Bài viết trên blog Review Sách Hay được tổng hợp được nhiều nguồn.
Vui lòng liên hệ nếu như bạn muốn gửi bài cộng tác với chúng tôi hoặc không muốn bài viết của bạn xuất hiện trên blog này.

Viết một bình luận