Review Sách Hay: Những Thứ Họ Mang

Bài review cuốn sách Review Sách Hay: Những Thứ Họ Mang được Tổng hợp bởi blog ReviewSachHay.com. Hy vọng sẽ có ích cho bạn trong việc lựa chọn những cuốn sách phù hợp với mình.

“Cố cứu cuộc đời” sau này “bằng một câu chuyện kể”, Những thứ họ mang, trong niềm tuyệt vọng không sao thoát ra quá khứ của nó, xuất phát từ một thôi thúc nội tâm không thể kiểm soát và kết thúc bằng một niềm thanh thản tương đối, khi những câu chuyện ấy đã được kể ra, “những gì họ mang” đã nhẹ đi một phần.

5 đánh giá cho Những Thứ Họ Mang

  1. Nguyễn Thị Vy Tháng Hai 18, 2019

    “Những thứ họ mang” của Tim O’brien không phải là một cuốn sách dễ đọc. Nếu bạn không kiên nhẫn thì khó có thể nào nhập tâm hay thích thú với những trang viết của tác giả. Tim có một lối hành văn rất độc đáo và khác biệt, giọng điệu của ông lúc chậm rãi lúc lại hối hả, và ẩn chứa bên trong những câu chuyện của ông là những tầng ý nghĩa rất sâu sắc đòi hỏi phải đọc đi đọc lại nhiều lần để thấu hiểu. Chính điều này đã làm nên sức sống, cũng như những giá trị nhân văn và giá trị nghệ thuật không thể phủ nhận của tác phẩm. “Những thứ họ mang” là một cuộc hành trình đầy cảm xúc, nơi ta bắt gặp những Jimmy Cross, Chuột Kiley, Kiowa, những người lính bộ binh đang phải vật lộn với biết bao khó khăn, thử thách và phải đối mặt với những nỗi buồn, nỗi đau thương thấm thía. Bằng góc nhìn đầy thấu hiểu của một người từng trải, Tim O’brien đã tạo nên một tác phẩm xuất sắc, làm người đọc rung cảm, bàng hoàng, sững sờ khi nhận ra những sự thật tàn khốc ẩn sau hai chữ “chiến tranh”.
    Đây là một tác phẩm đáng đọc, cho những ai muốn tìm hiểu thêm những khía cạnh mới về cuộc chiến tranh Việt Nam, một cuốn sách để chúng ta chiêm nghiệm và suy tư.

  2. Trần Thị Thu Thảo Tháng Hai 18, 2019

    Một quyển sách về chiến tranh mang lại cho tớ những cảm giác xót xa. Tụi mình may mắn ko sống trong thời đại tàn khốc đó, càng không thể nào hiểu nổi tình cảnh của những người đối diện trực tiếp với cuộc chiến này. Những cái mất mát luôn luôn rình rập họ, chỉ chực chờ một sự bất cẩn nhỏ nhoi là lại cướp đi một người đồng đội, người đi thì cũng cũng đi rồi không thể nào biết được tình cảnh của những người ở lại sẽ phải đối diện với nó ra sao, tất nhiên ko thể nào thảnh thơi, không bao giờ quên được rồi. Dù cho họ là những người đi đánh chiếm đất nước chúng ta nhưng bản thân họ có bao giờ muốn như vậy đâu, có khi nào suy nghĩ của họ thảnh thơi, có khi nào họ thôi không nghĩ ngợi mà thầm mong kết thúc trận chiến này đâu, và vài người trong đấy đối diện với việc cầm súng – ra trận … rất rất khó khăn.

  3. Phạm Thành Trung Tháng Hai 18, 2019

    Những thứ mà những người lính Mỹ phải mang không chỉ là vũ khí nặng nề, mà con cả những đau đớn, những căm hờn, những khát vọng tự do mãi mãi không được giải thoát. Tất cả dường như quá nặng nề với họ, làm mọi thứ trước mắt trở nên mịt mờ, tăm tối. Sự khốc liệt của chiến tranh đã cướp đi của con người rất nhiều thứ, kể cả quyền sống đơn giản như một người bình thường. Cuốn sách đã chứa đựng nỗi buồn của cả một thời kỳ không thể quên, để một lần nữa, lên tiếng phản đối chiến tranh, một tiếng nói tố cáo sự vô nghĩa của chiến tranh ở Việt Nam nói riêng, trên thế giới nói chung.
    Mình còn rất thích bài cuốn sách, rất đúng chất của tác phẩm lịch sử này.

  4. Hàn Hàn Tháng Hai 18, 2019

    Có lẽ tôi không thích cuốn sách này bằng nỗi buồn chiến tranh, nhưng không thể nói tôi đã không say sưa khi đọc nó. Ban đầu ở nó có cái gì đó hơi rời rạc khỏi thực tế, giọng văn hơi đều đều, nếu không kiên nhẫn có thể sẽ dễ thấy chán, nhưng cũng may dịch giả của nó là dịch giả mà tôi ưa thích, và bản dịch đã nhận được những lời khen nhất định, nên tôi đã không từ bỏ. Và phải nói kết quả mà tôi nhận được không hề làm tôi thấy tiếc, mà ngược lại. Đây là 1 bản dịch chất lượng, một tập truyện hay, như 1 sự bổ khuyết tuyệt vời cho Nỗi buồn chiến tranh, để ta có thể trông thấy rõ nét tâm trạng người lính ở cả hai bờ chiến tuyến với 1 lòng cảm thông.

  5. Miki Chan Tháng Hai 18, 2019

    Họ đã mang những gì trong những ngày tháng khắt nghiệt của cuộc đời? Ở một chốn hoang sơ chỉ có chằng chịt ruộng nương và rừng cây? Tôi thích câu trả lời của Tim O’brien. Họ không chỉ mang trên vai mình gánh nặng vật chất của súng ống đạn dược, của quân trang này nọ, họ còn tải cả những gánh nặng vô hình của hoài vọng bị vùi tắt, của tuổi trẻ bị gác lại, của tình yêu chưa kịp hé nở, của nỗi đau mất đồng đội. Rồi sau đó gánh nặng hữu hình có thể được trút bỏ sau quãng thời gian ấy, nhưng nhiều người trong số vẫn cứ phải đeo mang hoài đeo mang mãi trên đôi vai mình cái gánh nặng vô hình chỉ có họ mới biết, chỉ có họ mới hiểu, mà đôi khi chính đồng đội với nhau họ cũng không thể hiểu nhau bởi gánh nặng mỗi người mỗi khác. Cuốn sách này như một sự nhắc nhở sâu sắc rằng chiến tranh là nỗi đau chung của nhân loại, chứ không phải của riêng phe này hay phe kia. Nó đáng được đọc và được suy ngẫm.

Tham khảo: https://vnwriter.net/book/nhung-thu-ho-mang

 

 

————————–

Bài viết trên blog Review Sách Hay được tổng hợp được nhiều nguồn.
Vui lòng liên hệ nếu như bạn muốn gửi bài cộng tác với chúng tôi hoặc không muốn bài viết của bạn xuất hiện trên blog này.

Viết một bình luận