Review Sách Hay: Suối Nguồn

Bài review cuốn sách Review Sách Hay: Suối Nguồn được Tổng hợp bởi blog ReviewSachHay.com. Hy vọng sẽ có ích cho bạn trong việc lựa chọn những cuốn sách phù hợp với mình.

“Suối nguồn” dựng lên một xã hội đầy thị phi và mưu mô cũng như ý chí bất diệt của một bộ phận những con người-tiêu biểu là Howard Roark. Cuốn sách mang đến những thay đổi rất lớn cho người đọc đặt biệt là những người đang lo lắng cho tương lai của mình, những người ngại phải thử một cái gì đó. Bảo đảm với bạn đọc cuốn này không phí một khắc thời gian nào của bạn đâu, nó quá hay…

Review nổi bật

Thế giới mà Ayn Rand xây dựng trong Suối Nguồn không có chỗ cho các gam màu xám, chỉ thuần túy trắng và đen. Sự đẩy đến hai đầu cực tuyệt đối này đem đến cho người đọc lăng kính độc đáo để nhìn lại chính mình và xã hội xung quanh.

Ayn Rand (1905-1982) là tiểu thuyết gia, đồng thời là nhà triết học người Mỹ gốc Nga. Từ 8 tuổi, Rand đã quyết định trở thành nhà văn. Lựa chọn này dẫn dắt bà chạy trốn khỏi nước Nga, trở thành nhà văn với hàng triệu bản được bán, thách thức dư luận chính thống khi sáng tạo một triết lý mới gọi là Chủ nghĩa Khách quan và tạo ra một di sản gây tranh cãi vẫn còn được tranh luận đến bây giờ.

Đối với Ayn Rand, triết học không chỉ là một chủ đề đặc biệt cho số ít, mà là động lực hằng ngày hình thành nên cuộc sống của những cá nhân và lịch sử loài người. Bạn phải có hình dung về thế giới bạn sống, thấu hiểu và xử lý theo cách tốt nhất và biết mục tiêu cuộc đời bạn là gì. Động lực cho những tác phẩm của bà luôn luôn là sự hiện diện của một con người lý tưởng.

Là một trong hai cuốn tiểu thuyết xuất sắc nhất của Ayn Rand, Suối Nguồn được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1943. Bản thảo cuốn sách đã bị 12 nhà xuất bản từ chối, một số trong đó tuyên bố rằng nó “quá triết lý”, “quá nhạy cảm” và sẽ không thể bán được vì không tồn tại độc giả cho nó.

Nhưng cuối cùng, nó lại được đón nhận nồng nhiệt. Ayn Rand trở thành tác giả có ảnh hưởng lớn nhất đến độc giả Mỹ trong thế kỷ XX và tác phẩm đã bán được 6 triệu bản trong hơn 60 năm qua kể từ khi xuất bản lần đầu (năm 1943), được dịch ra nhiều thứ tiếng và vẫn liên tục được tái bản hằng năm.

Cũng như triết học, Ayn Rand biết tác phẩm chỉ được thấu hiểu bởi một số ít người trong mỗi thời đại. “Đó cũng là đối tượng mà tôi hướng đến. Những người còn lại, tôi không quan tâm. Cái họ phản bội không phải là tôi hay là cuốn sách này. Họ phản bội chính bản thân họ”, bà viết trong lời giới thiệu nhân kỷ niệm 25 năm xuất bản cuốn sách.

Howard Roark, nhân vật chính của Suối Nguồn, sở hữu 3 đức tính đặc sắc của con người: hành động bằng lý trí, độc lập và có lòng tự trọng cao. Khi người đọc lần đầu tiên chạm trán Howard Roark, họ bị choáng ngợp bởi sự độc lập hoàn toàn của anh. Trong tất cả lĩnh vực, từ công việc cho đến cuộc sống, từ quan điểm về kiến trúc đến kế hoạch công việc đến việc lựa chọn bạn bè, anh chỉ nghĩ về mình, đánh giá bản thân mình và ra quyết định chỉ dựa trên suy nghĩ và đánh giá của chính anh.

Đối ngược với sự độc lập tự chủ của người hùng là các nhân vật khác, những biến thể muôn hình vạn trạng của ý tưởng sống thứ sinh. Những người sống thứ sinh này đều thể hiện sự phụ thuộc cơ bản vào người khác. Đó có thể là trong việc tìm kiếm sự công nhận của xã hội như thước đo giá trị của họ, hoặc đi theo ý kiến của những người khác, hoặc cố gắng thống trị người khác. Một trong những cái nhìn sâu sắc, độc đáo của Ayn Rand là ý tưởng về việc theo đuổi quyền lực chỉ là một biến thể của sự phụ thuộc của những người tìm cách cai trị.

Howard Roark thể hiện hoàn hảo tính cách của tác giả Ayn Rand. Anh không quan tâm đến việc người khác muốn gì, nghĩ gì. Là kiến trúc sư, anh biết mình muốn thiết kế “tòa nhà sẽ mọc lên từ những mảnh đất đó và hòa hợp với không gian xung quanh”, anh không khoan nhượng bất cứ điều gì can thiệp vào thiết kế của anh và hiểu cho dù có rất ít khách hàng hiểu anh, nhưng anh sẽ vẫn có khách hàng và sẽ vẫn xây nên những tòa nhà vĩ đại.

Thiết kế của anh không sao chép bất cứ trường phái truyền thống nào, chúng chỉ đơn giản là thiết kế của Howard Roark. Điều đó dẫn anh đến cuộc đấu tranh đầy đau khổ chống lại cả thế giới bị thống trị bởi những người sùng bái truyền thống, cách họ tiếp cận để thiết kế những tòa nhà là sao chép phong cách kiến trúc của quá khứ. Đây cũng chính là cuộc đấu tranh để nhìn nhận bản thân trong mỗi con người.

Bình Yên

9 đánh giá cho Suối Nguồn

  1. Nguyễn Hà Tháng Sáu 15, 2019

    Catherine Halsey là người yêu Peter Keating vô điều kiện và cũng là người Peter yêu chân thật, ở cạnh cô anh có thể sống đúng với suy nghĩ của mình nhất. Lạ một điều là tác giả để cho nhân vật của mình nói thật tất cả suy nghĩ của bản thân. Ẩn bên trong vẻ ngoài đẹp đẽ của Peter là bản chất tính toán, bợ đỡ, thích lợi dụng người khác – đây có thể là hình ảnh đại diện cho lối sống của ai đó trong chúng ta.
    Tôi thấy sống mũi mình cay cay khi đọc đến cuộc gặp gỡ giữa Roark và ông Austen Heller. Sau bao nhiêu cay đắng anh đã trải qua, cuối cùng cũng có người hiểu và trân trọng con người, tài năng của anh. Ngôi nhà xây trên vách đá làm tôi liên tưởng đến cảnh vách đá ở Stanrbond, ở phần đầu câu chuyện khi Roark bị đuổi khỏi Học viện kiến trúc. Sự kiên định với lý tưởng trong kiến trúc của Roark làm tôi thấy cảm phục anh. Dù anh không có nhà cửa, không công việc, không có thức ăn, không áo mặc nhưng anh vẫn giữ vững lập trường của mình. Điều này đối lập hẳn với Peter Keating. Giữa một xã hội mà người ta đua chen nhau, vào hùa với nhau trong những suy đồi của một nền kiến trúc ăn cắp thì Roark là một hiện tượng sẽ bị tẩy chay. Có gì đó rất giống nhau giữa Roark và cô con gái của Francon là Dominique – một cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp, thông minh và dùng trí thông minh của mình để đối chọi lại với xã hội phù hoa nơi cô đang sống.
    Tôi đang đọc đến đoạn Dominique nói với Roark về việc cô lấy chồng là Peter Keating. Tôi đã khóc. Đó gần như là một lời từ biệt của hai người yêu nhau say đắm. Đó cũng là lần đầu tiên họ nói yêu nhau và cũng là lần đầu tiên hai người trải lòng với nhau bằng ngôn từ nhiều đến vậy. Tôi khóc vì tôi chợt nghĩ đến những người vì yêu nhau quá say đắm nên phải xa nhau. Có một thứ tình yêu như thế, vì yêu nhau rất nhiều đến nỗi việc ở bên cạnh nhau sẽ làm khổ cả hai. Họ chọn rời xa nhau, xa nhau nhưng càng thấy yêu nhau nhiều hơn. Không biết bao giờ hai người mới gặp lại nhau. Và tôi vẫn hi vọng họ có một kết thúc hạnh phúc vì họ sinh ra dường như là để dành cho nhau.
    Tôi để ý rằng sau mỗi lần thất bại trong một cuộc hôn nhân Dominique lại tìm đến Howard Roark. Đó là lần trên tàu đến Leon, khi kết thúc cuộc hôn nhân với Peter, cô đã gặp Roark ở một ga lẻ, cô đã cầu xin Roark từ bỏ nghề kiến trúc, cô sẽ đi theo Roark đến bất cứ nơi đâu, nhưng Roark không đồng ý. Đó là lần Gail Wynand thua hội đồng cổ đông của tập đoàn Wynand và cô đã tìm đến Roark, ở lại với anh. Tôi đã khóc. Khi hai người ở bên nhau dù có bao nhiêu biến cố xảy ra, họ vẫn yêu nhau như ngày đầu tiên họ gặp nhau ở Conecticut. Tôi ngưỡng mộ tình yêu của Roark và Dominique. Cuộc chiến đấu vì cái tôi, khẳng định cái tôi duy nhất của Roark không thể thiếu tình yêu với Dominique. Nhưng như Roark đã nói trước tòa ở vụ nổ Cocortland, tôi có thể hiểu nếu như Dominique cũng nhượng bộ, cũng cầu xin Roark từ bỏ tất cả vì tình yêu thì Roark cũng không đồng ý. Bởi tình yêu không cần cầu xin, không nhượng bộ. Thế giới của Roark chỉ có duy nhất một điều: được sống và làm việc như bản chất thật của chính mình. Có lẽ chính đây là điểm gặp gỡ giữa hai tâm hồn Roark và Dominique, và đây cũng chính là điều cả xã hội bấy giờ cố tình chôn vùi.
    Tài năng của tác giả ở chỗ đã viết một cuốn tiểu thuyết rất dài và kịch tính, hấp dẫn từ đầu đến cuối. Tác giả xây dựng 2 tuyến nhân vật Roark và những kẻ như Ellworth Toohey. Toohey có thể nói là 1 nhân vật phản diện tiêu biểu và nguy hiểm, mang đầy đủ những đặc tính trái ngược hẳn với Roark. “ Không phải hành vi mà chính là niềm tin – niềm tin chắc chắn và quan trọng nhất – sẽ mang lại cho những tín điều tôn giáo cũ một ý nghĩa mới và sâu sắc hơn: một niềm tin chắc chắn mà một tâm hồn cao thượng có đối với chính nó, cái niềm tin mà người ta không nên kiếm tìm từ bên ngoài, không thể tìm thấy ở bên ngoài và có lẽ không bao giờ nên để mất.” (Trích từ bài Tâm hồn cao thượng tự thăng hoa-Friedrich Nietzsche cuốn Bên trên cái thiện và cái ác ). Toohey với âm mưu khiến cả thế giới lệ thuộc vào những kẻ mạnh như hắn, sự lệ thuộc về tinh thần còn kinh khủng hơn rất nhiều sự lệ thuộc về vật chất. Hắn muốn không ai được có chính kiến, không ai có cái tôi riêng mà tất cả đều có 1 sự thống nhất chung, nhân danh tập thể nhưng hỡi ôi chỉ là những cái xác không hồn, luôn nêu cao khẩu hiệu trống rỗng và đạo đức giả.
    Tôi xin trích dẫn lời của tác giả cũng là nội dung truyền tải sâu sắc và ý nghĩa nhất của tác phẩm: “Bản chất của con người và của bất kỳ sinh vật nào, không phải là đầu hàng hoặc phỉ nhổ và nguyền rủa sự tồn tại của mình, điều ấy thực ra đòi hỏi cả 1 quá trình suy đồi mà tốc độ của nó tùy thuộc mỗi người. Một vài người đầu hàng vào lần đầu tiên tiếp xúc với áp lực, một vài người mặc nhiên đầu hàng, một số khác đi xuống từ từ và cứ thế mất dần ngọn lửa mà chính họ cũng không hề nhận ra nó đã tàn lụi như thế nào. Sau đó, tất cả biến mất trong cái đầm lầy khổng lồ gồm những người già cỗi, những người rao giảng rằng trưởng thành bao hàm việc chối bỏ chính kiến, rằng sự ổn định bao hàm việc chối bỏ những giá trị riêng và rằng sống thực tế có nghĩa là phải gạt bỏ sự tự tôn. Chỉ một số ít người kiên quyết không đầu hàng và tiếp tục tiến lên, họ biết rằng không thể phản bội lại ngọn lửa kia, họ học cách nuôi dưỡng nó cho nó hình hài, mục đích và sự sống… Tóm lại, dù tương lai mỗi người khác nhau, ở vào thời điểm bắt đầu cuộc sống, nhân loại luôn tìm kiếm một hình ảnh cao cả về bản chất con người cũng như về cuộc sống”.

  2. Phạm Phương Thảo Tháng Sáu 15, 2019

    Một cuốn tiểu thuyết vĩ đại – tôi chắc chắn là như vậy!
    Sự vĩ đại của cuốn sách không thể hiện ở việc nó dày 1119 trang, mà nó thể hiện trong hệ tư tưởng mà cuốt sách đang bao trọn lấy….. Xuất hiện từ 1943 nhưng đến tận ngày hôm nay hoặc ngày mai đi nữa thì nó vẫn mang trong nó một cách vẹn nguyên nhịp thở thời đại, nó vẫn tồn tại bền vững và thách thức với không gian – thời gian – và thậm chí với thực tại của TẤT CẢ CHÚNG TA.
    Ayn Rand và Suối nguồn thực sự không quan tâm đến thế – giới – như – nó – đang – là (things as they are), mà là thế giới như nó có thể và phải là (things as they might be and ought to be). Và chính vì thế mà trong suốt chiều dài của Suối Nguồn, Ayn Rand đã xây dựng lên một tượng đài bất tử – Howard Roark – đầy mạnh mẽ và sắc nét – như một lời tuyên ngôn của bà về lối sống “vị kỷ” – tôn thờ bản thân một cách tuyệt đối. Một Howard Roark với cái tôi vĩ đại và không chấp nhận thỏa hiệp với bất kì ai và với bất kì một lý do gì – đây chính là thế giới như nó có thể và phải là!
    Sống, sáng tạo, làm việc và không ký sinh vào đám đông (hay còn gọi là công chúng) cả về vật chất lẫn cảm xúc – theo đúng nghĩa của nó chính là nguyên tắc sống còn của Roark. Roark đã chiến đấu cả cuộc đời để bảo vệ lý tưởng và sự sáng tạo của chính mình, như cách mà Howard từng tuyên bố “Không đứng ở điểm cuối của bất cứ truyền thống nào, mà sẽ là điểm khởi đầu của một truyền thống…”
    Và nếu ai đó đã lỡ yêu Roark thì chắc chắn ta sẽ đối mặt với sự cô đơn, cô độc đến tận cùng vì:
    “Người vị kỷ theo nghĩa tuyệt đối không bao giờ bắt người khác hy sinh cho mình. Anh ta sống vượt ra ngoài nhu cầu sử dụng những người khác, dù dưới bất cứ hình thức nào – anh ta không quan tâm tới người khác. Anh ta không sống vì bất cứ ai – và anh ta không yêu cầu ai phải sống vì anh ta.”
    Ngoài Roark chúng ta còn có thể tìm thấy những mảnh ghép khác của linh hồn mình trong nhân vật Peter Keating, Ellsworth M.Toohey, Gail Wynand – Dù có thể chúng ta cùng thấy xót thương hoặc khinh bỉ biết bao những con người ấy.
    Như một lẽ hiển nhiên, cuộc sống chúng ta không thể thiếu đi nhân vật Peter Keating, Ellsworth M.Toohey….bởi đây chính là “những kẻ vô lại” nhưng lại có sứ mệnh làm bệ chống đỡ để Howard Roark nổi lên trường tồn và hiên ngang như thế. Hoặc giả sử chúng ta bỗng nhận ra mình cũng chính là Peter Keating hoặc Ellsworth M.Toohey hoặc Gail Wynand thì sao?
    Với những nút thắt mở rất nhịp nhàng, giọng văn mạnh lạc, ngôn từ gần gũi và giản dị, cùng với tính thời đại của nó thì Suối Nguồn thật sự là cuốn tiểu thuyết rất đáng để chúng ta tìm đọc. Và biết đâu khi gập lại cuốn sách 1199 trang này thì chúng ta lại có thêm nhiều sức mạnh để tiếp tục sống – vì –chính – mình với lòng tự trọng tuyệt đối của bản thân!
    Và thật hiếm ai có thể gấp lại cuốn sách mà chưa một lần nhìn lại mình, ngẫm nghĩ và cảm thấy xấu hổ vô cùng vì chính mình cũng đang sống theo lối sống “ký sinh”, để rồi sau tất cả sẽ tự nhủ bản thân mình: “Đừng sợ hãi con người nữa” và sẽ ngưng đặt câu hỏi: “mình sống vì điều gì?”, hiển nhiên là cũng sẽ tìm cách để vượt lên lối sống “ký sinh” để tỏa sáng một cách dung dị.
    Chúng ta sẽ hoàn toàn rũ bỏ được chiếc áo rộng thùng thình mà người khác trao cho chúng ta, chúng ta sẽ có thêm can đảm để mặc một chiếc áo mà chúng ta muốn mặc.
    Chúc các bạn sẽ có thể độc lập – chủ động – yêu công việc của mình và giữ vững giá trị của mình với tư cách một con người để không phải ham muốn trở thành biểu tượng của bất cứ cái gì cả mà chỉ là chính mình – chính mình mà thôi!
    P/S: Có một điều khi đọc Suối Nguồn chúng ta phải luôn nhớ đó là: các nhân vật trong Suối Nguồn đều đã được hình tượng hóa – đặc biệt là Roark, chính vì thế chúng ta đừng thắc mắc sao ta không thể tìm được Roark trong cuộc đời này? Và cũng không thể trở nên cực đoan tột đỉnh và rồi lý giải nó như một lý tưởng cao đẹp giống cuộc đời Roark trong Suối Nguồn
    TẤT CẢ CHÚNG TA RỒI SẼ NHẬN RA ĐIỀU GÌ ĐÓ KHI ĐỌC “SUỐI NGUỒN”

  3. Thu Ngân Nguyễn Tháng Hai 9, 2019

    Khi nhận được sách mình hơi bị choáng ngợp vì độ dày của nó, không biết là bao h với đọc xong. Nhưng tác giả đã khiến mình hoàn toàn lôi cuốn vào câu chuyện. 1200 trang hoàn toàn không thừa không thiếu một câu chữ nào, tất cả đều vô cùng có giá trị. Howard Roark và Dominique Francon, hai con người khiến người ta luôn cảm thấy giận dữ vì sự trong sạch của họ, vì không cái gì có thể làm lung lay họ được. Tôi đã tự hỏi liệu mình có đang bị dắt mũi giống như Peter Keating hay hầu hết ngừoi khác, để rồi sống như một con rối không thể tự chủ được, hay như Gail Wynand, bị đánh bại vì ước muốn quyền lực. Toi đã luôn tự tưởng tượng ra đoạn kết, khi Dominique ngắm nhìn Roark đang đứng phía trên toà nhà của anh, chỉ có anh cùng với bầu trời- đó là một khoảnh khắc tuyệt diệu nhất.

  4. Lê Thị Anh Thư Tháng Hai 9, 2019

    Nếu chỉ dùng 4000 ký tự để diễn đạt những gì tôi cảm nhận, điều đó là không thể. Tôi đã đọc Suối nguồn ở độ tuổi 30,khi đang loay hoay tìm kiếm bản thân mình, và thật sự chấn động sâu sắc. Có thể đối với 1 số người, cuốn sách đơn thuần là 1 tiểu thuyết giải trí, nhưng đối với tôi, nó như 1 sự khai sáng. Những người bất tử như Roark, nó như biểu tượng của 1 sự khẳng định. Khi chúng ta sinh ra, và được giáo dục để hoà nhập với xã hội, mà chưa kịp hình thành cái tôi, chưa thật sự là chính mình, để rồi loay hoay trong cuộc, đến khi chết đi, vẫn không thể trả lời mình là ai.

    Tôi thôi cố hiểu và làm hài lòng mọi người, tôi bắt đầu tập trung vào bản thân. Hiểu và làm hài lòng bản thân. Khó để bất tử như Roark, nhưng ít nhất, tôi không còn bị lẫn với mọi người.

    Những nhân vật trong truyện đại diện cho nhiều kiểu người trong cuộc đời, và tôi thật sự ngạc nhiên tại sao Ayn Rand lại có 1 tài năng siêu việt như vậy. Tôi đọc nó không ngừng nghỉ, và cảm thấy nghẹt thở khi gấp cuốn truyện lại. 2 ngày sau vẫn còn ngẩn ngơ

    Tôi đã không thể đọc thêm 1 cuốn tiểu thuyết nào sau đó, và sau Harry Potter, sẽ không thể có cuốn nào khiến tôi mê đắm như suối nguồn.

    Nhưng dù sao, suối nguồn sẽ mãi tuôn trào, không bao giờ ngừng nghỉ. Chắc chắn rồi

  5. Trần Phương Vi Tháng Hai 9, 2019

    Mình chắc chắn rằng Suối nguồn là cuốn sách tuyệt vời nhất trog suốt khoảng thời gian mình đọc tiểu thuyết triết lí. Nó dựng lên một xã hội đầy thị phi và mưu mô cũng như ý chí bất diệt của một bộ phận những con người-tiêu biểu là Howard Roark. Cuốn sách mang đến những thay đổi rất lớn cho người đọc đặt biệt là những người đang lo lắg cho tương lai của mình, những người ngại phải thử một cái gì đó. Bảo đảm với bạn đọc cuốn này không phí một khắc thời gian nào của bạn đâu, nó quá hay…

  6. Phạm Ngọc Liên Thảo Tháng Hai 9, 2019

    1119 trang dễ dàng tạo nên cảm giác “ngán ngẩm” của người nào dự tính đọc tác phẩm này. Tuy nhiên tôi rất bất ngờ khi cầm trên tay cuốn sách với trọng lượng nhẹ hơn nhiều so với bề ngoài cồng kềnh. Vừa đọc vừa cầm trên tay cây viết highlight vì bạn sẽ dễ dàng gặp một câu nói triết lý kinh điển áp dụng cho cuộc sống. Bạn có thể dễ dàng gặp được bất kỳ “dạng người nào” bạn thường gặp trong cuộc sống trong các nhân vật của câu chuyện để rồi trong cách đối thoại và ứng xử của họ, bạn rút ra được bài học cho chính mình. Một tác phẩm đáng đọc.

  7. Lam Thi Diem Kieu Tháng Hai 9, 2019

    nghề nghiệp cuốn sách viết về có thể đặc thù là kiến trúc nhưng cách cuốn sách truyền ngọn lửa dũng cảm để đeo đuổi lí tưởng, dũng cảm để sống là chính mình và chẳng cần cố để làm người tử tế (vì nó vốn đã ăn sâu vào máu) thì lại dành cho tất cả mọi người. Cô bạn của mình nói cuốn này phức tạp và không muốn đọc, cũng đúng thôi bởi cả hành trình đấu tranh cho hoài bão của mình thì có bao giờ đơn giản! Thêm nữa đây là cuốn sách tuyệt vời cho người theo nghiệp điện ảnh, viết kịch bản đó. Tin mình đi

  8. Nguyễn Đình Hướng Tháng Hai 9, 2019

    Tác phẩm như bức tranh với hai mảng sáng tối hoàn toàn đối lập. Bị mắc kẹt ở giữa 2 mảng đó là những con người, ngày đêm giãy dụa, đấu tranh. Có những người đã phải hy sinh, bị chôn vùi, lãng quên vì điều đó. Nhưng cái kết cuối cùng thì đã vỡ òa, cái “duy nhất”, cái “chất riêng”, “Sự khác biệt”, “cái tốt hơn” cuối cùng cũng có tiếng nói.

  9. Aon Ei Tháng Hai 9, 2019

    Khi bắt đầu đọc cuốn sách này, mình rất bị lôi cuốn bởi văn phong rất có sự liên kết, lại thể hiện suy nghĩ mâu thuẫn của nhân vật một cách độc đáo. Mình bị hấp dẫn bởi tính cách nhân vật của Roark, mỗi lần đọc đến đoạn của Keating là lại tua đi, cảm giác gò bó và không chân thực giống như chính tính cách nhân vật vậy. Nhưng khi Roark xuất hiện, đó là một cảm giác nhẹ nhàng, thư thái, thoải mái – tâm hồn của Roark được bộc lộ một cách đơn giản, không gây ám ảnh, căng cứng. Nhưng tuyệt nhất phải là khi Keating và Roark gặp nhau. Hai tính cách này chạm vào nhau gây nên sự hồi hộp – trong một hoàn cảnh vô cùng bình thường…
    Đó chính là cái tài của tác giả – trong việc miêu tả tâm lí nhân vật, như kéo mình xuyên từ bức tường này qua bức tường khác – đó là cảm giác khi mình đọc sách lần đầu.
    P/S: có một số nhân vật khiến mình thấy hơi cực đoan và bảo thủ, ví dụ như Dominique – cô ta quá kiêu ngạo và cực đoan. Cả Roark cũng vậy, đôi khi sự thờ ơ của anh chính là điểm thể hiện tính cách cực đoan của anh, chỉ có điều nó bộc lộ một cách âm ỉ.

Tham khảo: https://vnwriter.net/book/suoi-nguon

 

 

————————–

Bài viết trên blog Review Sách Hay được tổng hợp được nhiều nguồn.
Vui lòng liên hệ nếu như bạn muốn gửi bài cộng tác với chúng tôi hoặc không muốn bài viết của bạn xuất hiện trên blog này.

Viết một bình luận